Gió bấc

 

Thu ơi! sao nỡ vội

Ra đi bỏ lá vàng

Để đông về muôn lối

Lá vàng rơi ngổn ngang!.


Gió bấc về nơi đây

Cành khô lá úa tàn

Lòng ta giờ cũng vậy

Len chút buồn mênh mang!.


Lắt lay bay trong gió

Gió lay lá lìa cành

Cành kia giờ lá bỏ

Đời sao quá mong manh!.

Post a Comment

أحدث أقدم